Posted in nhạc nhẽo này

nhạc Đức cũng hay lắm đó

Lâu lắm rồi không viết gì cả, vì chẳng có thời gian, sức lực hay tâm trạng. Hôm nay là ngày cuối tuần yên bình, kết thúc một tuần ảm đạm và sóng gió.

Continue reading “nhạc Đức cũng hay lắm đó”
Posted in học hành, thử thách

[30 ngày viết lách] #7

[Viết về một điểm mạnh của bản thân]

Lại là mình đây các bạn. Mình vừa trải qua một tuần chẳng ra gì, cố mãi không nổi một chữ cho thử thách viết lách #6. Vì thấy mình khốn khổ quá nên bạn Chewy đã đổi cho mình, để mình làm thử thách #7 cho đỡ vất. Nên bây giờ mình sẽ cố gắng viết về thử điểm mạnh của bản thân.

Continue reading “[30 ngày viết lách] #7”
Posted in châu âu không vui như bạn tưởng!, thử thách, w a n d e r i n g

[30 ngày viết lách] #4

[#4 Liệt kê ít nhất 5 địa điểm mà bạn muốn đến thăm]

Thật ra mình không chờ nổi bạn chewy viết bài #3 nữa, nên viết luôn bài #4. Đợi lúc nào bạn ấy viết xong rồi mình cũng đăng sau. Lúc bắt đầu viết bài này mình đang đầy năng lượng. Một phần vì tuần này được nghỉ, phần khác vì nó cứ tự dưng vậy thôi. Có những lúc siêu buồn chán, và những lúc khác lại siêu hứng khởi muốn làm nọ làm kia.

Continue reading “[30 ngày viết lách] #4”
Posted in châu âu không vui như bạn tưởng!, chăm sóc bản thân, tản văn

i got an appointment with my psychologist tomorrow

monday 15 février 2021

i got an appointment with my psychologist tomorrow. i got no idea how to tell her, how to get everything across. i got absolutely no idea.

Continue reading “i got an appointment with my psychologist tomorrow”
Posted in sách truyện

gợi ý sách hay cho kì nghỉ Tết hơi dài (aka học online)

Post này ban đầu là ý tưởng cho một video trên cà rốt và thỏ, nhưng lịch đăng của mình lại không thể đảm bảo video sẽ lên sóng đúng vào dịp Tết. Blog mấy hôm nay lại cũng hơi mốc meow. Vậy thì tội gì không biến thành một bài viết cho trực quan nhỉ?

Continue reading “gợi ý sách hay cho kì nghỉ Tết hơi dài (aka học online)”
Posted in bạn bè, thử thách

[30 ngày viết lách] #2

[#2 Viết một điều ai đó đã nhận xét về bạn mà bạn mãi không quên]

Phải nói một chút về thử thách này. Gọi là thử thách 30 ngày đấy, nhưng bọn mình có 2 đứa nên mỗi đứa chỉ phải viết 15 ngày thôi. Làm như vậy bởi cả hai đều bận và còn có các dự định cá nhân nữa. Hơi ăn gian nhỉ. Nhưng ừ, hôm nay đến lượt mình.


Mình là kiểu người rất hay để bụng những gì người khác nói. Có rất nhiều điều mình ghi nhớ, tích cực cũng có mà tiêu cực cũng có. Tuy vậy, có một lời nhận xét đơn giản của bạn thân mình mà mình rất muốn đưa ra phân tích. Bối cảnh của “phát ngôn” này, nếu mình nhớ không nhầm, thì là lúc mình đang than phiền với bạn ấy về việc chẳng có chút máu nghệ sĩ nào trong người cả.

“M creative mà ;( ”

– vidieu, 2020

Vi Diệu cũng là một đứa khá sáng tạo, cho dù nó không bao giờ tự nhận như thế. Nó cũng crafty, đại để là có thể tự tay làm được thứ này thứ nọ. Điển hình là “tác phẩm nghệ thuật” đón Tết của nó ngay dưới đây (xin lỗi vì không xin phép nhưng tao ghi nguồn đầy đủ! làm ơn gửi tao ảnh nét hơn!)

credit cây đào tự chế và ảnh: Vi Diệu!

Thế nên, khi nghe nó nhận xét như thế mình cũng ngạc nhiên lắm chứ? Mình có làm được cái gì đâu mà sáng tạo?

Nhưng thật ra mình nghĩ cũng đúng. Ở một khía cạnh nào đó, sáng tạo không nhất thiết phải là chế ra thành công một món đồ. “Sáng tạo” có thể chỉ là những ý tưởng mà bạn có trong đầu. Mà cái đó thì mình có đầy. Không phải khoe khoang gì, mà đúng hơn là thú nhận. Thú nhận rằng mình suy nghĩ hơi nhiều, hơi quá, mỗi ngày lại nảy ra một điều mới. Rất nhiều ý tưởng cho video của mình trên youtube, ý tưởng viết blog, hay là ý tưởng đăng bài trên instagram. Rất nhiều ý tưởng về dự án mới, thử thách mới (như cái mình đang làm đây), thói quen mới. Chắc chắn là mình không có mắt thẩm mỹ hay tí máu nghệ thuật nào trong người. Quần áo còn chẳng biết đâu là đẹp, đâu là xấu. Nhưng mà mình thích thử nghiệm, thích mày mò. Vì thế nên thi thoảng mình cũng chụp được vài tấm ảnh tử tế, chỉnh được màu, hay vẽ được một bức tranh. Nghe thì to tát, nhưng chẳng qua mình có ý tưởng và cố gắng thực hiện nó mà thôi.

đây là ảnh tui chụp

Vấn đề là nhiều khi mình không kiểm soát nổi. “Sáng tạo” là điều tốt, chắc thế. Nhưng mình không thích việc có quả nhiều ý tưởng thuộc dạng bất khả thi. Những việc muốn làm cứ chồng lên nhau, nhưng không đủ thời gian và sức lực. Thế nên có ý tưởng nhưng chẳng mấy khi có kết quả, các dự án bỏ ngang thành ra lẽ thường tình. Nếu có một điều gì đó bây giờ mình muốn thật sự làm, thì chính là ngồi lại và suy nghĩ về thứ tự ưu tiên của bản thân. Sẽ có những thứ nhất định phải làm, và một số thứ khác phải chấp nhận hy sinh. Đống ý tưởng của mình, nghe chừng hay ho lắm, nhưng cũng đành phải gác lại đợi những thứ lớn lao hơn. Thà tập trung vào vài ba thứ nhưng có thành quả, còn hơn cái gì cũng ôm để rồi dang dở… Thôi thì cứ có ý tưởng gì, chép lại tạm đã, rồi có làm hay không đành tính tiếp. Biết rằng như vậy, có ngày rồi sẽ quên, rồi ý tưởng sẽ đóng bụi mất thôi. Cơ mà đâu còn cách nào khác.

Ý tưởng mình đang thực hiện:

  • Thử thách 30 ngày viết lách
  • Edit những video footage dài cả tiếng đồng hồ
  • Quay những video “hút khách” hơn cho cà rốt và thỏ, tuần sau chắc có bookshelf tour rồi đó

Ý tưởng tạm bỏ ngang:

  • Bookstagram, vẫn đang chờ ngày quay lại
  • Tập hát cùng Chewy, chưa có hứng và thời gian
  • Làm sub tiếng Anh cho video trên Youtube, quá nản

Ý tưởng muốn thực hiện:

  • Quay video cho học cùng cà rốt, nội dung đã nghĩ xong từ lâu
  • Làm quà Tết/Val’s cho mọi người, ít ra cũng phải gửi được mấy lá thư chứ 😀
  • Cooking challenge (thử thách nấu ăn)

Ý tưởng, ý tưởng, rất chi là nhiều ý tưởng. Có sáng tạo không à? Chắc là có. Có mang lại thành quả gì không à? Cũng được kha khá rồi đấy thôi?

Keep imagining. Stay creative.

10/02/2021

Posted in sách truyện, tiếng này tiếng nọ

thuật ngữ về đọc sách thường gặp

Trong quá trình tìm hiểu về sách trên mạng, các bạn sẽ bắt gặp không ít những từ vựng về sách được thế hệ reviewer trẻ sử dụng. Nhận ra trước giờ mình làm video hoài mà không giải thích cho các bạn những “thuật ngữ” về sách, hôm nay liệt kê một danh sách nho nhỏ cho các bạn đỡ rối. Các bạn nhớ bổ sung nếu thấy thiếu, hoặc có cụm nào các bạn không hiểu nghĩa thì cũng comment xuống dưới nhé.

Continue reading “thuật ngữ về đọc sách thường gặp”
Posted in tiếng này tiếng nọ

byelingual, tiếng anh của mình đang bay mất

nói thì mọi người chẳng ai tin, mà khả năng sử dụng tiếng anh của mình đang ngày mai một. mình không còn linh hoạt được vốn từ vựng hay cấu trúc câu, dẫn đến việc lặp từ và ý nhiều. viết và đọc thì vẫn “hoàn hảo” chán, nghe cũng coi như không sót chữ nào. thế nhưng nói thì… đây, các bạn tự xem và tự hiểu.

một đứa luôn luôn tự hào về phát âm và giọng (accent) như mình cuối cùng phải tự thốt lên trong bất lực là mình nói QUÁ TỆ. tất nhiên là nghe thì vẫn hiểu, nhưng accent thì nhiễm đặc giọng Pháp và thiếu tự nhiên. trời ơi lên giọng loạn xạ cả lên, có chỗ nào là câu hỏi đâu vậy? chưa bao giờ phải phiền lòng vì tiếng Anh, vì nó luôn là niềm tự hào của mình. hôm nay cuối cùng cũng biết thế nào là xấu hổ.

thật ra thì mình hiểu, với rất nhiều bạn khác còn đang trong quá trình học tiếng anh thì nói như mình có khi là quá đỉnh. nhưng so sánh như thế khập khiễng, vì mình đã dành 14 năm cuộc đời học và sử dụng tiếng Anh, trong đó coi như có 6 năm học chuyên. mình đã từng rất giỏi, rất thuần thục. mình đã từng làm chủ được ngôn ngữ này, đã từng có thể suy nghĩ bằng tiếng Anh mà không tốn nhiều công sức.

tiếng Anh không chỉ là một môn học. nó là một thực thể có linh hồn. tiếng Anh là động lực và là nguồn cảm hứng. mình cũng xuất phát như các bạn, học tiếng Anh vì mình phải học. nhưng mình đã biết yêu thứ ngôn ngữ này. yêu nó vì sự tinh tế và cường điệu. yêu nó vì hàng ngàn quy tắc sinh ra để bị phá vỡ. yêu nó vì.

mình đã từng cuồng nộ tiếng anh như thế đấy.

bây giờ thì.

thật sự không đổ lỗi cho cái gì cả, à mà có đấy. mình vẫn hay đổ lỗi cho hoàn cảnh bắt buộc mình phải học ngoại ngữ khác một cách chuyên sâu, khiến mình quên đi tiếng Anh. mình vẫn hay đổ lỗi cho môi trường nước Pháp bốn phương chỉ nghe được tiếng Pháp. phải công nhận là, thật khó để có thể trau dồi một ngôn ngữ khi bạn có 0 cơ hội sử dụng nó. giống như hồi ở Việt Nam, tiếng Pháp của mình chỉ ở trên trang giấy chứ đâu như bây giờ được.

cơ mà. cơ mà. mình có nền tảng rất tốt rồi, cái mà mình sai nhất là không từ nền tảng nó mà phát triển lên. cái hero complex và sự tự tin thái quá của mình đã khiến mình mộng tưởng, rằng đã học đến đó rồi thì kiến thức vẫn luôn ở đó. sự thật là, cái gì lâu ngày không đụng đến rồi cũng bám bụi thôi. bắt đầu với việc mất dần từ vựng, kế đến là sai cách phát âm, rồi cứ quên hết quên hết… đổ lỗi cho tiếng Pháp cũng chỉ một phần thôi chứ, căn bản mình có chủ động học tiếng Anh đâu?

các bạn biết “vỡ mộng” trong tiếng Anh là gì không? người ta dùng disenchanted. bạn thật thất vọng với thực tại phũ phàng. bạn tưởng bạn biết tất cả, bạn tưởng bạn đủ giỏi rồi, nhưng tất cả cũng chỉ là “tưởng”. sau một buổi chiều ngồi khóc vì tủi thân và xấu hổ, mình nghĩ là mình cần đứng dậy và học thôi. thật ra bài viết nào cũng mình cũng kết thúc bằng mẫu câu “đã đến lúc phải tự vực dậy rồi”, các bạn thử đọc lại mà xem. cũng chẳng còn cách nào khác. nếu mình thật sự yêu tiếng Anh đến thế, coi trọng nó đến thế, thì mình sẽ bằng mọi giá cứu lấy nó.

mình tin là mình với tiếng Anh vẫn còn duyên còn phận. mình đã dính lấy nó lâu quá rồi, chưa sẵn sàng để bỏ đâu. mặc dù phải công nhận càng ngày trình độ của mình càng đi xuống, nhưng coi như một sự cảnh tỉnh thúc mình chăm chỉ học hành lại vậy. mình nghĩ là nếu tiếp xúc với tiếng Anh đủ nhiều, sử dụng nó đủ nhiều thì cũng sẽ cầm cự được ở trình độ hiện tại. ước gì có nhiều thời gian hơn, ước gì có một môi trường English-friendly hơn nhỉ. hiện tại thì chấp nhận xem phim, đọc truyện, nghe nhạc, và cố gắng tập nói bằng tiếng Anh thôi.

mong là ổn. thật đấy. hôm nay mình buồn lắm.

21/01/2021

Posted in châu âu không vui như bạn tưởng!, tản văn, yêu với chả đương

the question

“Où est ton petit copain?”

“Il est en Allemagne.”


So this is the question I get asked every weekend when I come to babysit these Vietnamese-French kids. THE question.

Why does it always have to be so hard? I finally found you again, and I can’t help but wonder if it’s a blessing or a curse. Miles and miles between us. So close but so far away.

Why do we have to be alone? We try to be there for each other, but never actually “there”. If I could just own a magic door, I’d step across to be by your side. I’d take care of you the way I never could.

The situation is not in our favor. We have hopes and dreams, none of which are coming true in times ahead. Will they ever come true?

We’re no longer kids. Our lives stretch widely in front of us. I know that this isn’t my final destination, that the unknown awaits me still.

And yet.

And yet, I just want you. A future around you, a life with you in it. A lover or a friend, does it matter really?

You.

I love you, stressing on each and every word. Making it matter.

Crushing the boundaries of time and space.

I.

Love.

You.

22/01/2020